Lịch sử thế giới

“ĐM chúng mày, cút khỏi đất nước tao ngay” và những “tảng đá biết đi, bụi cây biết nói”

Nếu có tiếng hô: "ĐM chúng mày, cút khỏi đất nước tao ngay", kèm theo là lưỡi lê AK 47 găm vào người bạn thì đó là những "tảng đá biết đi, bụi cây biết nói tiếng Việt".
394

“ĐM chúng mày, cút khỏi đất nước tao ngay” và những “tảng đá biết đi, bụi cây biết nói”

Tuy vui mà thật, đó là câu chuyện về lời kể của một cựu binh Mỹ, rằng:

Kinh nghiệm cho thấy, nếu gặp một hào dã chiến không rõ danh tính hãy bắn chỉ thiên một phát. Nếu có một loạt đạn súng máy như mưa đáp lại thì đó là người Đức. Nếu có vũ khí quăng ra và có tiếng hô đầu hàng, đó là người Ý. Nếu có một tràng hỏa lực súng trường nhanh và chuẩn xác bắn trả, đó là người Anh.

Nếu không có gì xảy ra trong 5 phút, và sau đó vị trí của bạn bị xới tung bởi pháo binh hoặc một cuộc không kích, đó là người Mỹ. Và nếu bạn bị một lượng đông đảo và hung hãn gồm những gã đàn ông không sợ chết xông lên và hét cyka blyat (ĐM mẹ chúng mày), thì đó là người Nga.

Còn nếu bạn không nhận thấy hồi đáp gì từ hào dã chiến. Vậy thì xin chúc mừng bạn! Ngay sau đó bạn sẽ nghe thấy tiếng hô “ĐM chúng mày, cút khỏi đất nước tao ngay”, kèm theo là lưỡi lê AK 47 găm vào người bạn. Đó chính là những “tảng đá biết đi, bụi cây biết nói tiếng Việt” đấy.”

ĐM chúng mày, cút khỏi đất nước tao ngay!
“ĐM chúng mày, cút khỏi đất nước tao ngay!”

Nguồn gốc của “ĐM chúng mày”

Nhưng có lẽ ít người được biết rằng, xuất xứ của tiếng chửi thề ấy xuất xứ từ những người lính Hồng quân khi xưa. Hoặc giả là có một sự tương đồng, những tiếng thét phẫn nộ khi những con người chiến đấu vì Tổ quốc chống lại kẻ thù xâm lược, nó đều là “ĐM chúng mày“.

Kể các bạn nghe, ngày 22/6/1941, phát xít Đức bất ngờ phát động chiến dịch Barbarossa, dồn toàn lực tấn công Liên Xô ở phía đông. Hơn 3 triệu quân Đức đồng loạt tiến vào lãnh thổ Liên Xô từ 3 hướng, đổ vào một mặt trận kéo dài hàng ngàn km. Đây được coi là chiến dịch đẫm máu nhất lịch sử nhân loại.

4h00 phút sáng 22/6/1941, gần 9.000 chiến sĩ Xô Viết ở đây đã phải đương đầu với sự tấn công bất ngờ, được sự yểm trợ tối đa của hỏa lực của 17.000 quân Đức. Đó cũng là thời điểm mở đầu cho Cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của nhân dân Liên Xô (1941-1945), cuộc chiến đã lấy đi sinh mạng gần 30 triệu nguời dân của đất nước này.

Dòng chữ nguệch ngoạc có thể khắc bằng lưỡi lê trước giờ ngã xuống: Tôi sẽ chết nhưng không đầu hàng. Vĩnh biệt Tổ quốc.. Thời khắc đó là ngày 20/7/1941, sau gần 1 tháng cầm cự trong pháo đài. Còn nữa, những dòng chữ khác, có thể là ghi bằng máu: “Chúng tôi sẽ chết, nhưng không rời bỏ pháo đài“, “Chúng tôi chỉ có 5 người, sẽ hy sinh vì Stalin“…

Anh dũng là vậy, nhưng do bị bất ngờ do không lường trước được tình hình, Liên Xô liên tiếp bại trận. Các mặt trận vỡ từng mảng lớn. Chỉ một tháng sau khi xảy ra chiến tranh, đại tướng Dmiri Pavlov, chỉ huy mặt trận phía Tây và một số tướng lĩnh đã bị xử bắn vì đã không hoàn thành nhiệm vụ.

Cuối tháng 9/1941, quân Đức đã đã bao vây phía Bắc Leningrad và tiến đến vùng ngoại ô Moskva. Người Đức đã chiếm được 500.000 dặm vuông lãnh thổ Liên Xô với số dân hơn 75 triệu người.

Hitler và Đức Quốc Xã cứ ngỡ rằng bọn chúng sẽ có được chiến thắng dễ dàng. Nhưng không, giữa tháng 9, tướng Zhukov được giao chỉ huy tập đoàn quân Leningrad. Toàn bộ Liên Xô đã “Quyết tử để bảo vệ Tổ quốc vĩ đại“.

Rốt cục, phát xít Đức bị sa lầy ở Nga, đặc biệt là chiến dịch Stalingrad – thành phố mang tên lãnh tụ Liên Xô bấy giờ. Giao tranh giữa mùa đông ở Stalingrad diễn ra hết sức khốc liệt, hai bên giành giật từng căn nhà, từ mét vuông lãnh thổ. Giao tranh khốc liệt khiến con số người bỏ mạng mỗi tuần ở cả hai bên lên tới hàng chục ngàn người.

Cuộc tổng phản công bảo vệ thủ đô Moskva được bắt đầu vào tháng 12/1941. Có một câu nói nổi tiếng trong thời kỳ này “Nước Nga vĩ đại, nhưng không thể lùi đâu được nữa. Phía sau là Moskva“. Đến tháng 1/1942, quân Đức đã bị đánh bật ra khỏi thủ đô từ 150-300 km.

Cuối cùng, Hồng quân Liên Xô đã chiến thắng. Nhiều người nói rằng, Đức Quốc Xã thua bởi mùa đông khắc nghiệt ở Stalingrad, nhưng đó là nhận định sai lầm.

Mùa đông khắc nghiệt chỉ góp phần nhỏ vào chiến thắng của Hồng quân Xô Viết, yếu tố cốt lõi đó chính là Tinh thần dân tộc của người Liên Xô, với Stalin – biểu tượng tinh thần và sự chỉ huy sáng suốt của tướng Zhukov, mà sau này ông đã được Stalin phong hàm Nguyên soái, là người đầu tiên được phong Nguyên soái trong chiến tranh.

Các sử gia hiện đại sau này đều cho rằng trận Stalingrad chính là bước ngoặt thay đổi cục diện chiến tranh Xô – Đức mà tướng Zhukov chính là người đóng vai trò quan trọng nhất. Tuy nhiên, Nguyên soái Zhukov đã nói rằng lãnh tụ Stalin mới chính là người đóng góp vai trò lớn nhất trong chiến thắng năm ấy.

Từ trận Stalingrad, các tướng lĩnh Liên Xô mỗi khi dẫn quân lính xông lên tấn công đều hô vang: Vì Tổ quốc, vì Stalin vĩ đại. Mà sau đó, Nguyên soái Yazov đã tâm sự, rằng: “Tổ quốc và Stalin là hai khái niệm không thể tách rời đối với những người lính chúng tôi ngoài mặt trận.”

Tức là về mặt tinh thần, lãnh tụ Stalin vẫn luôn hành quân cùng những người lính Xô Viết trong cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại. Sau này, để bôi nhọ Stalin, truyền thông Mỹ và phương Tây nói rằng đó là “sùng bái lãnh tụ“, chúng còn nói rằng đó là “đặc sản của Cộng sản“, là biểu hiện của những người bị tẩy não.

Đám người ngu dốt ấy đâu hiểu được sức mạnh của thứ gọi là tinh thần và lý tưởng. Những con người sẵn sàng hi sinh tất cả để bảo vệ Tổ quốc.

Có một chi tiết thú vị, đó chính là trong cuộc Chiến tranh vệ quốc vĩ đại, các chiến sĩ Hồng quân ở các mặt trận Brest, Stalingrad… đã chủ động xông lên dùng lê, dao găm, xẻng quân dựng đánh giáp lá cà với quân Đức, bởi những nơi đó pháo binh, máy bay và xe tăng nhiều khi không giải quyết được bất cứ điều gì, hoặc là việc sử dụng chúng có thể gây ra tổn thất cho chính các chiến sĩ Hồng quân. 

Dưới giao thông hào, khi nghe chỉ huy hô “Vì Tổ quốc! Vì Stalin“, các chiến sĩ đồng loạt hô “Ura” và ào ạt xông lên vào trận chiến sinh tử với kẻ thù. Vào trận chiến đẫm máu đúng nghĩa.

Lời hô khi xung trận “Ura” là phổ biến, nhưng theo nhiều văn bản và lời kể lại, tại rất nhiều cuộc chiến đấu, các chiến sĩ Hồng quân đã hô to Cyka Blyat (ĐM chúng mày! – nghĩa tiếng Việt) và dũng mãnh vào trận chiến đấu. Sở dĩ người ta không đưa nó vào văn bản chính thức là bởi sự thô tục của tiếng chửi thề khi Hồng quân xung trận.

ĐM chúng mày
Cyka Blyat (ĐM chúng mày)

Tượng đài Mẹ Tổ quốc

Tượng đài Mẹ Tổ quốc là một trong những tượng đài cao nhất thế giới mà Liên Xô đã xây dựng để khắc ghi cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của họ. Và nhà điêu khác Vuchevich sinh năm 1908, đã từng tham gia chiến đấu trong Cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại, chính là tổng công trình sư của tượng đài kỳ vĩ ấy.

Tượng đài Mẹ Tổ quốc của ông đúng là một kiệt tác nghệ thuật. Nhưng lần nọ, khi viện sĩ Andrey Sakharov ngồi trò chuyện với Vuchetich về tượng đài này, Vuchetich kể: “Các vị cấp trên hay hỏi tôi tại sao lại tạc khuôn mặt người phụ nữ (Mẹ Tổ quốc) há mồm, không đẹp“, tôi đã trả lời “Đó là vì Người đang thét lên: Vì Tổ quốc! ĐM chúng mày!“. 

Đó chính là tiếng hô xung trận quyết tử của các chiến sĩ Hồng quân, để lao vào trận chiến cuối cùng với kẻ thù. Trận chiến cuối cùng, như lời một bài hát, đó là trận chiến khó khăn nhất…

Последний бой – он трудный самый.

А я в Россию, домой, хочу, 

Я так давно не видел маму.

А я в Россию, домой, хочу,

Я так давно не видел маму

Tạm dịch:

Trận chiến cuối cùng – đó là trận chiến khó khăn nhất

Tôi muốn về nhà, về nước Nga xiết bao

Đã lâu rồi tôi không gặp Mẹ

Tôi muốn về nhà, về nước Nga xiết bao

Đã lâu rồi, tôi không gặp Mẹ

Đế quốc có thể chiến thắng một đội quân, chứ không thể chiến thắng được một dân tộc. Những con người sẵn sàng hi sinh tất cả để bảo vệ Tổ quốc!

Gió Đông Lào

————————–

Bài viết tham khảo tư liệu từ Phan Việt Hùng

Lịch sử Việt Nam

Ác mộng của lính Mỹ từ những “bụi cây biết nói”

Đến bây giờ khi nhìn lại về chiến tranh Việt Nam, thì nỗi sợ của lính Mỹ về những "bụi cây biết nói" lại chính là khởi nguồn cho sự thất bại đáng xấu hổ nhất lịch sử quân sự nước Mỹ hùng mạnh cho đến ngày nay.
389

Vài trích dẫn Reddit, Youtube… xung quanh chủ đề về những “bụi cây biết nói”

“Các ông biết không, trong cái bộ phim Rambo chết tiệt đó, lính Việt Cộng được mô tả như những thằng ngu, lính Việt Cộng chỉ việc cầm súng rồi lao thẳng vào mục tiêu, như những tên người Nhật như vậy, chẳng có tý chiến thuật nào. Nhưng sau này, khi tôi gặp được một cựu quân nhân ở Dallas, ông ấy bảo rằng đó là một bộ phim rác rưởi, vì nếu những người lính Việt Công ngu đần như thế, thì chúng ta đã chiến thắng chứ không phải là thất bại. Ông ấy còn nói rằng mấy thằng làm ra những bộ phim chiến tranh lại chưa trải qua giây phút chiến tranh nào”.

“Trong rừng, bụi cây nói tiếng Việt.

Ngoài bờ suối, hòn đá nói tiếng Việt.

Củ Chi, dưới lòng đất có tiếng Việt.

Hà Nội năm 72, trên mây cũng có tiếng Việt nốt.

Sau năm 75, nước Mỹ cũng nói tiếng Việt”.

Câu nước Mỹ cũng nói tiếng Việt ở đây có hai ý nghĩa chính. Một là nói về hội chứng hậu chiến tranh Việt Nam – đó là một hội chứng tâm lý xảy ra ở rất nhiều các quân nhân Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam. Hai là nói về làn sóng người Việt nhập cư trở vào nước Mỹ.

“Các cựu chiến binh Mỹ tham chiến ở Việt Nam phải đối mặt với quá nhiều kẻ thù. Đó có thể là cánh cửa, hòn đá, một chiếc xe bán bánh mì dạo hoặc bất cứ nơi nào có cây cối”

“Hãy tưởng tượng bạn dành nhiều tháng trời để tập luyện, được cấp những thiết bị cá nhân trị giá hàng ngàn đô la, bạn là một đội quân chưa từng nếm mùi thất bại và bay vòng quanh thế giới để đến một nơi mà một quả dừa có gắn ốc vít bôi nước tiểu sẵn sàng bay vào mặt bạn”.

“Quân đội Mỹ: Lính dù, lính thủy đánh bộ, M113, bom Napalm, chất độc da cam, B52, F111, UH-1…

Quân đội Bắc Việt: Binh nhất ong bắp cày, binh nhì hổ mang chúa, binh bét đỉa…

Và thế quái nào, đội quân của Bắc Việt lại thắng đấy”.

“Tảng đá biết đi, bụi cây biết nói”

Tảng đá biết đi, bụi cây biết nói là một câu nói vốn rất nổi tiếng trên nhiều mạng xã hội phương Tây như Reddit hay Quora. Câu nói đó mô tả một cách ngắn gọn phương thức chiến tranh du kích của quân đội Giải phóng, phương thức chiến tranh du kích nhằm mục đích chống lại sự vượt trội về hỏa lực, khí tài, trang thiết bị của quân đội Mỹ và đồng minh.

Chiến thuật này miêu tả những người lính Giải phóng ẩn mình vào khu vực rừng rậm rồi bất ngờ tập kích lính Mỹ, ngoài ra, chiến thuật này còn được hiểu là sự tận dụng cây cối, động vật tài tình của binh lính Việt Nam nhằm tiêu hao sinh lực địch và khiến quân Mỹ và đồng minh sợ hãi.

Ác mộng của lính Mỹ từ những
Ác mộng của lính Mỹ từ những “bụi cây biết nói”

Một ý nghĩa khác của câu nói nhằm biểu thị sự ám ảnh, khổ sở của binh lính Mỹ khi tham chiến tại Việt Nam, vì quân Giải phóng ở khắp mọi nơi, thoắt ẩn, thoắt hiện, rất khó nắm bắt, rất khó khắc chế. Ngoài ra, một nguồn gốc khác của câu nói đến từ việc các chiến sĩ quân đội Giải phóng hành quân với đầy lá cây trên lưng nhằm mục tiêu ngụy trang đánh lừa các thiết bị của quân đội Mỹ và đồng minh, trông họ như những “bụi cây di động“.

Trên rất nhiều diễn đàn, “meme” về những bụi cây biết nói còn được sử dụng để châm biếng truyền thông phương Tây – những người luôn tự cho rằng quân đội Giải phóng là những kẻ hề, vô lương tâm, thiếu não, chiến thuật nghèo nèn, còn phía Mỹ và đồng minh không hề thất bại, họ chỉ rút quân.

Frederic Whitehurst, một binh lính Mỹ từng về thăm Việt Nam chia sẻ rằng trong lúc đang chiến đấu chống lại quân Giải phóng thì anh ấy tự nhiên phát hiện ra một bụi cây động đậy. Và tất cả lính Mỹ đều rợn tóc gáy thì họ phát hiện ra ra một người lính Bắc Việt đang bò bằng tay và không hề đầu hàng, anh lính ấy mới 18 tuổi và bị dập nát cả hai chân.  

Một câu chuyện khác được cựu binh này chia sẻ là chuyện anh này bắn vào một cô gái có đeo thắt lưng kiểu quân trang, cô ấy giật nảy mình nhưng không ngã xuống. Người cựu bình này bắn thẳng vào cô gái 15 lần, nhưng cô ấy không chết, chỉ đến khi một quả đạn M79 được ném thẳng vào, cô ấy mới chết hẳn. Và phản ứng đầu tiên của cựu binh này là sự sợ hãi, vì họ đã diệt đi “một bụi cây” và sẽ có hàng trăm, hàng ngàn “bụi cây” khác sẵn sàng lao vào họ.

“Bụi cây biết nói” trên sóng truyền hình Nga

Một trong những điểm đến ưa thích nhất của người Mỹ tại Việt Nam chính là địa đạo Củ Chi. Đó là một minh chứng kinh điển cho cái gọi là bụi cây biết nói. Những người Mỹ không thể tin được rằng người Việt có thể xây dựng được một công trình vĩ đại ở ngay gần Sài Gòn. Công trình ấy khiến cho người Mỹ khiếp đảm, vì những người lính Giải phóng có thể trồi lên từ bên này, tấn công rồi lại nhanh chống biến mất tăm mất tích. 

Địa đạo Củ Chi
Địa đạo Củ Chi

Tướng Harold Moore, từng một chỉ huy tại trận Ia Drăng, từng tiết lộ rằng trong cuốn hồi ký của ông đã mô tả những người lính Giải phóng như những chiến binh, họ trồi lên từ trận địa, luồn lách khéo léo dựa vào địa hình và địa vật, có tổ chức rõ ràng, đánh vào mạn sườn địch, trận đó cũng có thể gọi là trận đấu khởi nguồn cho ý tưởng chiến thuật tấn công “nắm thắt lưng địch mà đánh” của tướng Nguyễn Chí Thanh, họ – những người lính giải phóng sẵn sàng hô “xung phong” rồi đâm lưỡi lê vào binh lính Mỹ.

Trận chiến đó cũng là trận chiến mà quân đội Mỹ đại bại, nhưng trong bộ phim We were soldiers dựa trên cuốn hồi ký của tướng Moore, toàn bộ những chi tiết về quân đội giải phóng đều bị lược bỏ và thay vào đó, là một đội quân bạc nhược, ngu đần, chỉ biết dùng “biển người” lao vào họng súng của Mỹ, là lũ người dã man, tàn bạo, chiến đấu không vì mục đích nào cả. Trong phim còn có những hình ảnh giả tạo, miêu tả những chỉ huy Việt Cộng như những con người khát máu, vô lương tâm.

Binh lính Bắc Việt có mặt ở ngay trong hàng ngũ quân Mỹ và ở ngay trên các ngọn cây cao. Bất cứ lính Mỹ nào đang cử động cũng sẽ bị bắn chết. Mặc dù cầu cứu không quân, nhưng những bụi cỏ, cây cối rậm rạp và sự tập kích bất ngờ của quân Giải phóng khiến cho quân Mỹ tự ném bom vào chính quân mình, gây ra thiệt hại cho cả quân Mỹ và quân Giải phóng.

– Ký giả Galloway, người phóng viên chiến trường từng trải qua thực tế trận chiến

Các bạn biết bộ phim Home Alone chứ? Nơi mà những kẻ cắp bị một đứa trẻ hạ gục vì những chiếc bẫy tự chế và tài ngụy trang. Thì hãy tưởng tượng, cuộc chiến tại Việt Nam cũng tương tự như vậy, nhưng ở quy mô gấp hàng vạn lần. Và người Mỹ, bị quay như chong chóng, bị đưa vào thế bị động, từ một kẻ “nắm đầu cuộc chơi” trở thành một kẻ “chơi luật của kẻ khác”.

Giai đoạn đầu của chiến tranh tại Việt Nam, báo giới Mỹ từng có những mẩu tin tức kỳ lạ nói về những nỗi sợ của lính Mỹ, nói là kỳ lạ bởi vì những mẩu tin tức đó không nói về tiếng bom đạn hay những hình ảnh máu me. Mà là những điều vô cùng bình thường mà ở Mỹ cũng có, như hình ảnh con giun, con dế, ruồi, rắn…

Thậm chí tiếng cành cây rơi cũng làm họ sợ và tiếng gió thổi cũng làm họ giật mình, và những người lính Mỹ sẵn sàng xả đạn vào không gian thinh không trống vắng mặc cho việc đó có thể khiến họ bại lộ. Và dĩ nhiên, khi những tin tức đó được đưa ra, những người Mỹ không tin, cho đến khi những tốp lính đầu tiên quay trở về Mỹ và mang theo những ác mộng đó.

Thực tế, người Mỹ thua vì họ sợ, một nỗi sợ mà họ chưa phải gặp ở châu Âu, ở Triều Tiên hay tại mặt trận Thái Bình Dương, họ thua vì những ám ảnh – không phải chỉ đến từ những người lính ở phía đối diện, họ thua vì họ phải chống lại toàn bộ những gì có tại Việt Nam chứ không phải chỉ người Việt Nam, địch thủ của người Mỹ còn là cỏ cây, là dòng suối, là cơn gió, là tiếng ếch kêu vang giữa rừng. Và dĩ nhiên xen vào đó là tiếng AK-47 điểm xạ.

Cái chết đáng sợ nhất là cái chết đến một cách từ từ không thể chống đỡ được. Nếu được chọn cái chết, người ta sẽ chọn cái chết vì đột quỵ chứ không chọn cái chết vì ung thư. Vì ung thư gặm nhất con người ta từ từ, từ tinh thần đến cơ thể, từ thể xác đến tâm hồn, từ người này sang người khác. 

Và lính Mỹ cũng như thế, một cựu binh Mỹ từng cho rằng những người lính cộng sản là những “tên ung thư” vì không dám giao tranh trực diện, chỉ dám đánh từ xa hoặc “vừa đánh vừa chạy”. Nhưng, người Mỹ đã tự lựa chọn một cuộc chơi không công bằng rồi, thì làm sao lại còn trách người Việt nữa?

Và với tất cả những gì đã diễn ra ở Việt Nam, đến bây giờ khi nhìn lại, thì nỗi sợ của lính Mỹ về những tảng đá biết đi, bụi cỏ biết nói ấy lại chính là khởi nguồn cho sự thất bại đáng xấu hổ nhất lịch sử quân sự nước Mỹ hùng mạnh cho đến ngày nay.